Now Playing Tracks

Này, anh chàng mới,

Nếu cô ấy buồn, hãy nghe cô ấy
Nếu cô ấy khóc, hãy ôm cô ấy
Nếu cô ấy giận, hãy chọc cười cô ấy
Nếu cô ấy nổi điên, hãy hôn cô ấy
Nếu cô ấy nói chia tay, xin đừng cứng rắn, cũng đừng nghĩ mình cao thượng mà hành động sai lầm, hãy giữ cô ấy lại

Vì khi cậu bỏ rơi cô ấy, cậu sẽ mất cả 1 thế giới mà tôi đã từng. Tin tôi đi, cô ấy là người mà đến cả cuộc đời này tôi sẽ chẳng bao giờ quên được.

Trâm Anh !

Có lẽ là tôi đã bỏ quên quyển nhật ký này đã lâu rồi! Lí do là, tôi đang ép mình cố gắng quên đi tất cả quá khứ … những gì đã trải qua mà chỉ khiến tôi cảm thấy muộn phiền, hoặc vô vọng, hoặc cô đơn, là những mảng đen của cuộc sống tôi. Chúng chất chứa tất cả tại nơi này.

Hôm nay là ngày 19/7 … đã gần 4 tháng rồi. Tôi đã tự bỏ đi như 1 kẻ hèn nhát không hơn không kém. Cái mà tôi đã hèn nhát trong những năm qua cho đến cả người mà đến bây giờ, tôi nhận ra là người tôi không thể quên, không bao giờ quên mà tôi cũng lại áp dụng cái trò chơi ngu ngốc ấy. Thử thách quên đi 1 người đối với tôi luôn là dễ dàng, luôn là điều tôi có thể làm được khi tôi cảm thấy bế tắc, hụt hơi.

Thật ra, lần này ra đi, tuy có 1 lí do khác. Đó là do tôi muốn xây dựng 1 bức tường vững chắc để có thể quay lại. Để, tôi có thể xây dựng 1 gia đình cho riêng mình, tất nhiên là cùng với Trâm Anh.

Tôi từng bị ám ảnh bởi những lời bói toán, đó là lấy được vợ giàu, sống nhờ vợ, sống mà không cần phải lo nghĩ vì nhà vợ có tất cả. Quá là sai lầm, và tôi sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới nó nữa khi tôi nhận ra tôi yêu Trâm Anh đến chừng nào.

Trong thời gian ở xứ lạ. Tôi luôn cố gắng tìm kiếm niềm vui cho riêng mình. Sáng đi làm, trưa lại lủi thủi đi ăn gì đó, chiều thì lại mở máy ra làm và tối thì lại tự kiếm niềm vui cho riêng mình. Khi thì đi xem phim rạp, lúc thì lang thang dạo phố Trung Quốc ăn vặt, tham gia lễ hội, hay chỉ là tìm 1 góc nào đó để ngồi ngắm buổi tối thuộc về đất nước xinh đẹp này. Nhưng khoảng thời gian đó, tôi vẫn buồn, vẫn hối hận về quyết định của mình. Tôi nhớ khoảng thời gian chúng tôi bên nhau, những lúc vui đùa, chọc cho chửi, rồi lại sợ gặp, phiền phức, …v…v… 

Tôi nhớ đến khoảng thời gian tôi và Trâm Anh gặp nhau. Lần đầu tiên là khi tôi biết được cô ấy làm việc tại hội chợ. Tôi đã cố gắng thúc giục gia đình mình cùng đi hội chợ và ráng thuyết phục họ 1 lần nữa ngồi nghỉ ngơi tại nơi mà cô ấy đang làm việc. Thật bất ngờ là cô ấy lại tới ngay đúng bàn của tôi. Lúc ấy, cô ấy chẳng biết tôi, chỉ có tôi nhận ra cô ấy. Tôi ngắm cô ấy say sưa đến nỗi mẹ tôi bắt tôi về mà tôi chẳng nghe gì cả. Lần thứ 2, tôi có dịp hẹn gặp cô ấy vào 1 buổi tối, 1 ngày gần Tết. Tôi và cô ấy cùng ăn sushi với nhau tại Tokyo Deli trên đường Điện Biên Phủ đối diện công viên Lê Văn Tám. Ấn tượng đầu tiên của tôi là 1 bà già khó tính nhưng lại rất đáng yêu. Tôi cảm thấy rất vui, hạnh phúc và nếu không thể kiềm nén được mình. Tôi sẽ phải buột miệng mà khen mất. Sau đó cô ấy cùng tôi quay lại công ty XXX để hoàn thành tác phẩm cho công ty. Cô ấy còn đòi phụ nữa chứ … thật là … yếu mà cứ đòi ra gió. Sau ngày hôm ấy, chúng tôi gặp nhau nhiều hơn. Tôi chủ động rủ cô ấy đi cùng nhiều hơn … 1 thời gian … cô ấy cảm thấy không thích tôi … có lẽ là cảm thấy tôi phiền phức … và … cô ấy còn yêu anh chàng kia lắm.

Có lần khi cô ấy say, tôi hỏi sao không quay lại với bạn ấy. Cô ấy chỉ trả lời: “liệu tui quay lại thì người ta quay lại à”. Tôi biết cô ấy buồn, tôi cũng chẳng biết phải làm gì mà chỉ biết nói cùn thêm … “thì cứ quay lại đi rồi tính tiếp”. Tôi nói mà lòng tôi đau lắm, những lúc như vậy thì tôi vừa ghen vừa tức vừa lo cô ấy buồn nhưng tôi chẳng dám thể hiện. Tôi cũng sợ bản thân mình đang cố gắng tỏ ra là 1 người đàn ông tốt giả bộ hy sinh tình cảm của mình như trên phim để người mình yêu được hạnh phúc bên bạn trai vậy đấy. Nhưng cảm xúc của tôi lúc đó là thật. Tôi cũng chỉ mong là cô ấy cứ vui vẻ thôi. Tôi luôn muốn giải thoát cô ấy khỏi sự kiềm chế nỗi buồn. Tuy bề ngoài, cô ấy chẳng bao giờ thể hiện nỗi buồn của mình, chỉ thấy nó … những khi cô ấy say. Không biết bây giờ Trâm Anh đã quay lại với người ấy chưa :)

Tôi chưa bao giờ cảm thấy yêu ai như cô ấy. Tôi quý mẹ cô ấy nữa. Bác rất tốt, tâm sự với tôi đủ thứ, dạy tôi nhiều điều rất hay. An ủi tôi và hỏi thăm tôi mỗi khi tôi buồn. Nhắc tới bác … tôi lại cảm thấy tủi hổ khi hành động nhút nhát đến nỗi khi ngày cuối cùng ra đi, tôi đã nhờ 1 người bạn vào lấy đồ giúp chứ không dám đối diện với bác để chào bác 1 tiếng trước khi đi.

Hiện tại thì tôi đã quay lại nơi mà tôi đã sinh ra. Cũng được khá lâu rồi. Nhiều khi cô đơn, tôi thường đi dạo ở ngoài đường 1 mình … hoặc đôi khi là đi cùng ông anh. Tôi cố gắng tránh đến những nơi mà tôi và cô ấy đã từng đến. Nhưng khi bạn bè tôi rủ tôi đến những nơi ấy, tôi lại háo hức đến nỗi đồng ý và còn ráng rủ thêm để cho mọi người vui. Những lúc như vậy, tôi luôn nôn nao đến nơi thật nhanh vì trong đầu luôn mang ý nghĩ chắc mình sẽ gặp cô ấy tại đó, phải đến nhanh thôi. Những cuộc vui như thế, tôi lại thường hay tách mình và ngồi 1 chỗ riêng nhìn đám bạn vui đùa và … nhớ về những gì 2 đứa đã cùng làm với nhau tại địa điểm ấy … và cười 1 mình.

Tôi chưa từng tin việc nhớ 1 người sẽ làm bản thân mình vui như vậy. Thật sự, tôi chưa bao giờ cảm thấy buồn phiền mỗi khi ở bên cạnh cô ấy. Tôi chưa bao giờ cảm thấy phiền phức hay mệt mỏi, chưa phải bực mình ức chế điều gì ngoại trừ những lúc cô ấy say xỉn rồi để lộ nỗi buồn ra làm tôi cũng chẳng vui, vừa ghen mà vừa buồn theo. Niềm vui của tôi là gương mặt cô ấy, gương mặt nhiều biểu cảm, luôn cười và giọng nói thì rất đáng yêu. Cộng với tính cách đầy ranh ma và người lớn luôn làm tôi thấy bất ngờ và càng yêu cô ấy hơn.

Ngày tôi mở lại facebook cũ thì cô ấy đã unfriend tôi rồi. Tôi cũng không thắc mắc lí do tại sao lại như vậy. Tôi có buồn nhưng tôi nghĩ tất cả lỗi lầm đều là ở tôi, đây là điều tất yếu xảy ra mà thôi.

Cảm nơi này cô ấy cũng biết, nhưng có lẽ cô ấy cũng chẳng vào xem nữa đâu. Tôi chỉ muốn nói với cô ấy rằng: “Trâm Anh à, những ngày tháng đã qua, anh luôn nhắn nhủ mình phải quên được em. Nhưng sự thật là anh không thể quên em được. Những con đường mình đã từng đi qua, nơi đâu cũng tồn tại kỉ niệm giữa anh và em. Anh luôn nhớ đến em và càng nhớ hơn nữa khi trở lại những nơi ấy. Những lúc anh vui, anh luôn nghĩ giá mà có em bên cạnh để chia sẻ niềm vui cùng em. Anh thích nhìn em cười, và thật khùng là anh cũng muốn 1 lần được thấy em khóc để có thể ôm em vào lòng và an ủi em. Anh mong chúng ta sẽ gặp lại nhau, anh mong em sẽ cho anh 1 cơ hội không phải là yêu anh, mà là bên cạnh nhau nếu như ngày gặp lại em vẫn chưa đến với ai. Anh sẽ là người che chở em, bên cạnh em, lo lắng cho em và yêu em. Anh sẽ là 1 người đàn ông tốt của em. Anh sẽ không để mắc sai lầm và xa em thêm 1 lần nào nữa. Anh cần em và yêu em nhiều lắm !”

Tôi từng thề với lòng mình, thề trước mặt bạn bè, thề với thế giới này rằng, tôi sẽ chẳng tin bất cứ 1 lời nói ngọt ngào nào nữa. Nhưng, tôi biết là tôi chẳng bao giờ làm được điều đó.

Bạn thấy họ cười, bạn nghĩ họ vui.

Bạn nhìn họ thản nhiên, liền cho rằng họ không hề biết thế nào là khổ sở.

Mỗi người một câu chuyện. Nỗi đau của kẻ khác, người ngoài có thể hiểu được sao?

To Tumblr, Love Pixel Union